Hà Nội đêm
Leica
•June 11, 2009 • Leave a CommentĐã xác định chụp phim và streetlife thì trước sau gì cũng phải tiến tới Leica. Leica ở VN nhất là ở HN không phổ biến mấy, do lịch sử, kinh tế… nên nói chung tên tuổi các hãng như Nikon và Canon quen thuộc hơn.
Leica nhất là Leica Rangefinder với dòng M danh tiếng đã và đang làm biết bao tay máy trên thế giới say đắm. Sở hữu một cái Leica và làm chủ nó là bạn khám phá và tìm hiểu cả một nền văn hóa.
Chiếc Leica đầu tiên của mình là Leica IIf red dial với ống kính Summicron 50 2.0 M39 collapsible. Lần đầu tiên cầm chiếc Leica lên tay, cảm giác khác hẳn những chiếc máy ảnh khác, cảm giác như bạn đang cầm một món đồ chơi bằng cơ khí tinh xảo
(tiếp)
Rượu
•April 3, 2009 • Leave a Comment
Rượu say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông
Street life
•March 17, 2009 • 2 CommentsChụp street life tưởng dễ mà khó, thường dễ bị mắc các lỗi sau:
- Chụp người nghèo khổ mới là đời thường
- Chụp đen trắng mới là đời thường
- Chụp bước chân mới là đời thường…
xác định chụp đời thường là phải xác định trở thành một người thầm lặng quan sát và ghi nhận cuộc sống một cách lặng lẽ. Chụp đời thường khó nhất là làm sao tiếp cận được đối tượng.
chụp đời thường đa phần là chụp trộm mà. Mới chụp thì thường không biết tiếp cận nên chụp trộm bằng lens tele, càng dài càng tốt. Thế nhưng các nhiếp ảnh gia chụp đời thường thì lại chỉ dùng các lens fix góc rộng hoặc normal.
Francis Capa, một nhà nhiếp ảnh nổi tiếng về thể loại ảnh phóng sự, báo chí đã từng nói “If your pictures aren’t good enough, you’re not close enough.” Ảnh của bạn chưa đủ tốt vì bạn chưa đủ gần. Sử dụng các lens wide và normal bắt buộc người chụp phải tiến thật gần đối tượng. Thế nhưng đa số mọi người đều tỏ ra không tự nhiên khi đứng trước ống kính. Không phải vô cớ mà Philip Jones Griffiths nói “Điều duy nhất nhiếp ảnh gia chúng tôi thực sự mong muốn hơn cả cuộc sống này, hơn cả những ham muốn về thể xác, hơn bất cứ thứ gì, là được trở nên vô hình”.
Làm thế nào để trở thành vô hình? Mỗi người có một cách tiếp cận đối tượng riêng. HCB (lười gõ tên ông này quá) cha đẻ của nghệ thuật ảnh đời thường trường phái decesive moment nghe đồn là thường giấu chiếc máy ảnh của mình trong một chiếc mùi soa. Có một số người thì lại tập để shot from the hip. Để máy ảnh ngang hông, đoán tiêu cự không cần ngắm cứ thế chụp, có người thì lại đứng tại một chỗ, rình rập điều sắp xảy ra để chụp.
Một số người chụp ảnh street life thường cho rằng tele dành cho paparazzi. Trong chiến tranh Việt Nam, nghe nói có những phóng viên hàn chết lens 50 mm vào chiếc máy ảnh của mình với mục đích đem lại những tấm ảnh chân thực nhất về cuộc chiến.
Ở Việt Nam trước kia nếu nói chụp đời thường sẽ thường liên quan đến cảnh chụp nguời công nhân trên giàn giáo, người nông dân ôm bó lúa cười rạng rỡ, trẻ con trần truồng tắm suối, đụn cát, ổ rơm… ảnh mang tính chất sắp đặt.
Trong khi đó ảnh street life lại là những khoảnh khắc ngẫu nhiên, có thể người chụp ảnh tình cờ thấy và chụp lại có thể nguwofi chụp ảnh rình rập đợi khoảnh khắc xảy ra. Ánh sáng trong ảnh street life thường là ánh sáng tự nhiên, không được dùng flash. Ngòai ra thường không chụp DOF mỏng, ảnh bắt buộc phải có background.
Chính vì thế mà với những người chụp ảnh street life có một loại máy ảnh được ưa thích, đó là máy ảnh rangefinder.
Nhớ ngày xưa, lúc đọc tiểu thuyết Kim Dung, có nhân vật Độc Cô Cầu Bại, con người này vì quá giỏi kiếm thuật, cả đời chỉ mong kiếm được đối thủ đánh bại mình mà không được, có tổng quát về cuộc đời sử kiếm của ông ta như sau:
* Lúc trai trẻ lòng đầy nhiệt huyết mà thiếu sự chín chắn thì sử dụng tử vi kiếm là thanh bảo kiếm sắc, nhẹ và linh hoạt.
* Khi đạt độ chín của suy nghĩ và sức lực, sử dụng thanh kiếm sắt nặng nề mà không sắc bén.
* Khi bắt đầu về già, suy nghĩ và kiếm thuật đạt trình độ cao, vũ khí chỉ còn là thanh kiếm gỗ và đạt mức thượng thừa thì không kiếm mà thắng đối thủ, bất cứ thứ gì cũng là kiếm.
Cái máy rangefinder tôi sử dụng đầu tiên là quãng 2 năm trước. Trước đấy thú thực là tôi không để ý đến dòng máy này lắm vì những nhược điểm của nó. Thứ nhất là máy gì bé tí tẹo trông chẳng khác gì cái máy PnS là bao nhiêu, trông chả oai tí gì nhất là khi đứng bên cạnh các máy SLR hoặc DSLR full frame. Thứ hai là máy gì mà khó lấy nét, phải căng mắt mới thấy điểm lấy nét bé tí tẹo. Thứ ba là máy gì mà cái mình thấy trong ống ngắm chưa chắc đã phải là cái mình chụp. Thứ tư là máy gì chả hỗ trợ đo sáng gì cả. Thứ 5 là… tức là có quá nhiều thứ để chê.
Chính vì thế mà trong một thời gian các máy rangefinder bị người đời khinh rẻ, hắt hủi, các hãng không sản xuất nữa, chỉ còn một mớ máy cũ rẻ như bèo, chả ai thèm để ý.
Thế nhưng sau này, khi bắt đầu chụp rangefinder và tập chụp ảnh đường phố, đời thường. Tôi bắt đầu hơi hiểu tại sao những người chụp đường phố lại thích chụp rangefinder. Chính những cái bất tiện của rangefinder lại là điểm mạnh của nó. Những người chụp đường phố đích thực như những Độc cô cầu bại vậy, họ không cần phải bận tâm đến điểm lấy nét, không phải suy nghĩ xem đo sáng điểm hay đo sáng trung tâm, cộng trừ mấy EV, cái họ quan tâm là cảm xúc của tấm ảnh. Họ không cần chụp DOF mỏng nên không quan tâm đến khống chế DOF có dễ không. Ngay cả tính năng chụp multishot hay lấy nét AF họ cũng không cần.
Như một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi của nước nhà được báo chí ca ngợi là anh lúc nào cũng phản xạ nhạy bén, chỉ cần nghe tiếng động là đã sẵn sàng bắn. Chắc chắn anh sử dụng một cái máy DSLR với chức năng multishot mà nhân gian gọi là chụp như vắt sổ. Những người chụp ảnh như vậy được ví như Rambo, lúc nào cũng lăm lăm một khẩu súng máy trên tay, bắn như vãi đạn, thà giết nhầm còn hơn bỏ xót, trăm bó đuốc thể nào cũng được một con ếch.
Những người chụp rangefinder lại được ví như những tay súng bắn tỉa, họ kiên nhẫn, họ rình rập chờ đợi cơ hội đến, và khi cơ hội đến, họ kết thúc bằng một phát súng.
Chiếc máy rangefinder có làm cho bạn chụp ảnh tốt hơn được không. Hiển nhiên là không. Nó cũng như thanh kiếm gỗ vậy, bạn chỉ dùng nó giết người được nếu bạn là một cao thủ kiếm, còn nếu không nó cũng chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi.
Medium format
•March 11, 2009 • Leave a Comment15 năm trước khi tôi bắt đầu chụp ảnh, cũng như mọi người tôi bắt đầu bằng những thương hiệu quen thuộc Nikon hoặc Canon. Khi đó tôi thường tới những hiệu bán máy ảnh trên phố Tràng Thi, Hàng Trống để tìm mua phim và nhìn ngắm máy ảnh. Trên những chiếc kệ để máy tôi thường nhìn thấy những chiếc máy ảnh cũ kỹ có hình dáng lạ mắt với hai chiếc thấu kính chứ không phải 01 thấu kính và những chiếc nút vặn kỳ dị. Tôi nghĩ là những chiếc máy đấy chỉ để trưng bày chứ không chụp được.
Một thời gian dài tôi tiếp tục chụp ảnh với những chiếc SLR và sau này là DSLR của Canon và Nikon, đối với tôi phim chỉ có nghĩa là phim 35mm. Cho đến khoảng 5 năm trước tôi tình cờ biết đến khái niệm phim Medium Format và tôi biết rằng ngòai phim 35 mm thông thường còn có các loại phim khác nữa.
Phim 35 mm thông thường mọi người mua ở hàng có kích cỡ là 35 mm x 24 mm. Thì phim Medium format có kích cỡ một chiều là 56mm. Tùy theo loại máy mà người ta phân ra các dòng như:
Máy chụp phim 6×6: kích cỡ 60mmx60mm
Máy chụp phim 6×45: kích cỡ 60mmx45mm (ra khung hình chữ nhật)
Máy chụp phim 6×7: kích cỡ 60mmx70mm
Máy chụp phim 6×9
Có rất nhiều hãng sản xuất máy chụp phim Medium Format, đứng đầu bảng là hai cái tên Rolleiflex và Hasselblad. Ngoài ra còn có các thương hiệu như Yashica, Bronica, Kiev, Mamiya, Kodak….
Đặc trưng của loại máy này là thường ngắm qua một tấm kính gọi là ground glass. Nếu như sau này máy số và máy DSLR mới có chức năng ngắm live qua màn hình LCD thì trước kia với Medium Format người ta có thể dễ dàng ngắm khung hình qua tấm gương phản xạ. Vẻ đẹp của tấm gương ngắm rất khó để diễn tả, đặc biệt là những tấm ảnh DOF mỏng tạo cảm giác 3D, chính vì thế trên Flickr có những Group chuyên dùng máy Digital để chụp lại cảnh trên gương ngắm.
Hầu như các hãng sản xuất các máy Medium Format hiện nay đã dừng sản xuất. Phim cho máy Medium Format cũng khá đắt, 1 cuộn 120 chụp được chừng 12 kiểu. Máy Medium Format hầu như khá cũ tuổi đời chừng 30 tuổi trở lên. Chỉ một số ít máy có đo sáng, sử dụng rất khó khăn trong việc lấy nét, đặt tốc độ, đặt khẩu độ. Tuy nhiên nếu vượt qua được những cái khó khăn đó thì bạn sẽ có được niềm vui khi ngắm 1 tấm ảnh MF đẹp. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều nhiếp ảnh gia nhà nghề trên thế giới vẫn sử dụng máy MF để chụp trong các lĩnh vực thời trang, quảng cáo.
Sau đây là một số tấm ảnh tôi chụp bằng chiếc máy Yashica 635 cổ lỗ sĩ của tôi








